Ánh nắng giữa trưa xuyên qua tầng mây thưa, rơi xuống con đường đá xanh trong Tử viện của Thanh Huyền môn, mang theo mấy phần oi bức.
Phương Hàn kết thúc một buổi sáng tu luyện, thu kiếm đứng yên. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng hơi thở vẫn đều đặn, ánh mắt sáng ngời.
Hắn theo thói quen phủi phủi vạt áo vốn chẳng hề dính bụi, rồi cất bước về phía nhà ăn.
Thế nhưng, mới đi được vài bước, hắn đã nhận ra có gì đó không ổn.




